Cảm ơn anh đã vì gia đình mình mà từ bỏ ma túy


Cảm ơn anh đã vì gia đình mình mà từ bỏ ma túy

Nhiều đêm nằm nghĩ, thời gian trước khi hai đứa còn sống ở trên Lai Châu, anh nghiện ma túy, có những lúc em chỉ ước mình chưa lấy chông mình chưa có con. Vì nếu cuộc đời cho em chọn lại một lần, em sẽ không bao giờ lấy anh. Nhưng em biết điều đó là không thể.

Em vẫn nhớ những ngày đầu mới quen anh. Cô giáo viên vùng cao, em từ dưới xuôi lên mọi thứ đều thật mới lạ và khó khăn để thích nghi. Rồi em gặp anh khi đi uống nước cùng đám bạn, anh cũng là người dưới xuôi lên đang làm kỹ thuật trong thủy điện. Vốn đã nghe khu vực này có khá nhiều người dùng ma túy nhất là dân bản địa, em cũng chỉ tặc lưỡi mà cho đó là bình thường, ở đâu cũng có người tốt, kẻ xấu, kẻ tệ nạn, người thì không.


                                  Ma túy xuất hiện nhiều ở trên bản vùng cao 

Thời gian đầu quen anh em như có thêm một nơi để tâm sự hơn, để cảm thấy đỡ nhớ nhà hơn, hay có những gì chưa biết cũng có người để hỏi han hơn, vì anh cũng đã công tác trên này được hai năm. Rồi dần dần ta như tìm được sự đồng điệu từ những câu chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống, lúc đó tựa như mình có một điểm tựa vững chắc để cùng chia sẻ và đồng hành những năm công tác trên vùng cao tây bắc này.

Ngày hai đứa về quê ăn tết, anh đã nói với em về sẽ bảo bố mẹ sang nhà em, Quê anh ở Hòa Bình, em thì Hải Dương, khoảng cách cũng khá gần. Rồi sau hơn một năm hai đứa cũng về chung một nhà. Sau khi cưới xong hai đứa lại trở lại Lai Châu để tiếp tục làm việc. Em vẫn nhớ lời anh nói “ hai đứa mình cố gắng làm trên này, rồi tích góp thêm, sau này về quê ở để thuận tiện việc con cái cũng gần ông bà hơn”. Em vẫn giữ lòng tìn đó và cố gắng nhiều hơn, hạnh phúc trọn vẹn hơn khi chúng ta chào đón đứa con đầu lòng, thời gian em sinh em bé em ở quê cùng bố mẹ, anh vẫn ở trên đó và mỗi tháng đều về thăm mẹ con, nhưng cũng chính thời gian đó mà anh đã không còn là chính mình nữa.

Khi hết kỳ nghỉ thai sản, em cùng con lên với anh. Nhưng tưởng sẽ là hạnh phúc sau nhiều ngày xa cách, Nhưng nghiệt ngã thay em lại nghe người chị cùng trường nói rằng anh nghiện ma túy. Anh đã bắt đầu nghiện được 7-8 tháng gì đó, Những ngày tháng đó nó đúng là những tháng ngày tồi tệ nhất với em. Mỗi lần nhìn con em lại đau lòng, sẽ thế nào nếu nó lơn lên biết rằng bố nó nghiện, hay em bỏ đi, nhưng vậy thì con không có bố, trẻ nhỏ thì có tội tình gì đâu chứ.

Em nhìn con để làm động lực, nhưng rồi cũng thành bất lực sau 3 lần cai rồi lại nghiện của anh, từ cai khan đến dùng Methadone, cứ sau khi cai được 1-2 anh lại tái lại. Có lúc em đã gào lên khóc và đòi ly hôn, lúc đó thật sự em rất bất lực và tức giận: Tại sao anh không cố gắng nhiều hơn vì em, vì con.

Em đã trao đổi với anh, hai đứa nên về quê để thay đổi môi trường sống, chứ nếu anh cứ ở trên này thì rất khó để thoát khỏi nó. Nhưng anh lại từ chối và viện cớ rằng công viện trên này đang thuận lợi. Đỉnh điểm là khi em lại phát hiện anh dùng ma túy sau khi đã hứa với em rằng, sẽ cai, sẽ thay đổi. Em bỏ lại sau lưng tất cả, ôm con về quê. Em đã quá mệt mỏi, em không thể cứ đồng hành bên cạnh một người không muốn thay đổi từ suy nghĩ. Vì cứ vậy sẽ chẳng ai giúp được anh cả.

Sau đó một tuần anh cũng về và xin bố mẹ em đón em về nhà nội, Nhưng cả gia đình em nói chỉ đồng ý khi anh cai thành công.  Sau một thời gian, cả hai gia đình cùng động viên, mẹ có tìm hiểu cho anh sử dụng thuốc tại nhà, cùng ăn uống, nghỉ ngơi anh cũng đã cai thành công, còn khoe với em, dùng thuốc cai xong là không còn cảm giác thèm ma túy nữa vợ ạ.

                          Cảm ơn anh đã vì gia đình mình mà từ bỏ ma túy

Giờ thì gia đình mình đã vui vẻ như xưa, cảm ơn anh đã vì mẹ con em mà cố gắng. cũng cảm ơn nhiều hơn nữa về phương pháp hỗ trợ cai nghiện ma túy từ thuốc Bông Sen mà đã giúp anh cai được hoàn toàn với ma túy kia.
Hiện tại mặc dù hai vợ chồng cũng khá khó khăn vì bỏ hẳn việc trên Lai Châu về dưới xuôi làm lại từ đầu. Nhưng với em chỉ cần anh thoát khỏi ma túy, chuyên tâm làm việc thì mọi sự hy sinh đều xứng đáng cả.











Share this :

Previous
Next Post »